Hội chứng Kẻ mạo danh: Tôi là đồ lừa đảo?
Bạn có bao giờ sợ một ngày nào đó đồng nghiệp sẽ phát hiện ra bạn chẳng biết gì cả? Chào mừng đến với thế giới nội tâm của PM.
Lời nguyền của kẻ Generalist “Biết tuốt nhưng không sâu”
Làm PM áp lực kinh khủng. Hãy nhìn xung quanh bạn:
Dev: Code giỏi hơn bạn gấp vạn lần về kỹ thuật. Hỏi câu nào khó quá là bạn tịt ngòi.
Designer: Vẽ đẹp, có gu thẩm mỹ tinh tế hơn bạn.
Sales: Mồm miệng đỡ chân tay, chốt đơn ầm ầm.
Bạn tự hỏi: “Ủa vậy mình làm cái gì ở đây? Mình có giá trị gì không hay chỉ là đứa chuyển lời nhắn?” Đó là Imposter Syndrome. Và tin tôi đi, từ Junior đến CPO, ai cũng bị cả không vấn đề này thì vấn đề khác thôi nhưng hãy sớm vượt qua.
Sự thật: Bạn nên là The Glue chất keo kết dính team.
Giá trị của bạn KHÔNG nằm ở việc bạn chứng minh giỏi hơn Dev hay Designer. Nếu bạn giỏi hơn họ, thì cty tuyển họ về làm gì?
Giá trị của bạn là sự Tổng hợp.
Dev muốn code cái gì đó thật xịn dù không chắc không ai dùng.
Sales muốn bán bất cứ cái gì dù chưa xây xong.
Bạn là người có thể đứng ở giữa, kéo mọi người về thực tế, cân bằng giữa Công nghệ, Kinh doanh và Người dùng. Không có bạn, công ty có thể một mớ mỗi người mỗi kiểu hãy nghĩ thế. Nhưng chắc chắn bạn không phải là người quan trọng nhất.
Liều thuốc cho bạn
Đổi tư duy: Thay vì sợ “Tôi không biết câu trả lời”, hãy nghĩ “Việc của tôi là đi tìm người biết câu trả lời”. Bạn là người kết nối, không phải bách khoa toàn thư.
Tài liệu để tự đọc thấy vui: Cái này quan trọng lắm. Mỗi tuần, hãy ghi lại 3 thứ nhỏ xíu mà bạn đã làm để giúp team không bị chặn nhờ nó mà unblock.
“Đã giải thích rõ ràng yêu cầu cho Dev A.”
“Đã thuyết phục Sếp bỏ tính năng B vô dụng.”
Khi nào thấy mình chưa tốt, hãy mở nó ra đọc. Bạn làm nhiều hơn bạn nghĩ đấy.
Cảm giác “mình không biết gì” thực ra là dấu hiệu tốt. Nó chứng tỏ bạn đang làm việc với những người giỏi và bạn còn muốn phát triển. Đừng sợ nó, hãy làm bạn với nó và trở nên giỏi hơn thật sự.
T.D


